Cẩm Châu Duyên



Nỗi Buồn Vô Duyên

Sầu lên cho tới ngàn khơi
Ai đâu ráo lệ, chưa lời nói ra
Chiều nay tàn tạ hồn hoa
Nhớ Thương Thương quá xót xa tâm bào

Tiếng buồn đem trộn tiêu tao
Bóng em chờn chợ trong bao nhiêu màu.
Nghe ai xé lụa mà đau
Gió than niềm gió biết đâu hẹn hò
Ðừng ai nói để thương cho
Lỡ ra lạnh nhạt đền bù sao cam?

Chiều nay chẳng có mưa dầm
Mình sao nước mắt lại đầm đầm tuôn
Ồ ra lụy ngọc nôn nôn
Có bao giờ hết nỗi buồn vô duyên!

Tiêu Sầu

Ô! Đêm nay trời trong như gương,
Không làn mây vương, không hơi sương,
Tơ trăng buông rèm trên muôn cành,
Tơ trăng vàng rung như âm thanh.

Từ đâu tiêu sầu reo vi vu
Buồn như làn mây hiền mùa thu,
Êm như dòng tơ trên vai nường,
Mong manh như là lời yêu đương.
Tiêu đưa tôi bay lên cung trăng,
Tôi phiêu diêu cùng ngàn sao băng,
A ha, lòng tôi trăng là trăng!
A ha, trăng tràn đầy châu thân!

Cung thiềm đây rồi hương ngây ngây,
Ô, bằng trân châu hay quỳnh dao?
Và mớm cho tôi bao tình say,
Mà tôi mút bao dòng ngọt ngào.

Nghê thường lên khơi nường Hằng ra,
Hương trầm bâng khuâng quyện mình hoa.
Nhịp nhàng nường đi theo nhịp đàn,
Âm thanh lên cao nhạc lừng ran.

Tôi lại gần bên: Ồ lạ thường!
Nường trăng, ô, chính là Thương Thương!
Người tôi rung động như âm thanh,
Môi không ngừng dưới đôi tay xinh.

Hoàng hốt, tôi ôm chầm lấy nường,
Than ôi, nường đã biến ra sương.
Tôi ôm chầm phải tiếng tiêu sầu,
Vi vu reo buồn trong đêm thâu.

Duyên Kỳ Ngộ

Tiếng Suối Reo:
Ðàn gió lên, tàn mây che mát lạ,
Ta muôn năm len lỏi ở Ðào Nguyên.
Nước trong làu, lòng ta thơm vô giá,
Sao không ai đi lọt tới non tiên?
Ðể ta dâng, ta mời, ta giải khát,
Nếm cho bưa mùi vị nước tràng sinh.
Ô tiếng tiêu đâu bay ra man mác,
Khiến nao nao nguồn thanh tịnh quanh mình?

Lời chim phụ họa:
Tiếng tiêu nào từ phương xa bay vẳng?
Tiếng thanh thanh và rất mực tương tư.
Xuân đây rồi lan tràn như bóng nắng,
Ta nên bay cho khỏi vướng sầu u.

Tiếng tiêu:
Vàng bay theo, vàng đuổi vàng bay
Tiếng vàng này vừa mê vừa say,
Dồn qua phương đông mặt trời chưa nóng,
Dồn qua phương tây màu sắc hây hây.

Tôi là khúc Phượng Cầu Hoàng năm trước,
Ðem ân tình rải khắp cõi trần duyên.
Cho Quân Thụy lấy nàng Thôi thuyền duyên,
Xuân vô cùng đến ngàn năm ân phước,
Song le nàng vẫn luôn luôn cách biệt,
Bến Ô Giang lành lạnh khúc sâm thương.
Ta vẫn còn ngâm bao lần tha thiết
Trong nắng mai dìu dịu mối sầu thương.

Chàng:
Mãi vui tìm cánh hoa trên cánh bướm,
Ai đưa ta lạc đến nước non này?
Mùi cỏ lạ thơm như mùi nhụy chớm
Cùng tiếng tiêu đồng hợp chất nồng say.
Ðến đây rồi ta mê niềm hận cũ
Ðã bao năm nào thấy bóng giai nhân?
Hoa lá xôn xao tìm lấy thú,
Trong khi này lừng lẫy nhạc tường vân.
Lời suối reo:
Ô sự lạ! đã muôn đời thế kỷ,
Ðất Linh sơn in dấu vết phàm nhân.
Ta reo lên với đàn thông rủ rỉ,
Cho lay bay thình ý ở xa xăm…
Xin mời chàng tài hoa thi sĩ đó
Ngồi xuống đây bên thảm ngọc vườn châu.
Hai tay chàng thử vốc vào nước nọ,
Mát tê đi như da thịt nàng dâu.

Chàng:
Nắng càng cao, lòng ta càng hừng hực
Thơ lên rồi bay quá dải nhàn vân.
Mùi hương đêm trong lời ca sực nức,
E hư vô rung động cả phong trần.
Ôi chao! Mê toàn thân như khoái cảm,
Như đêm xuân uống phải rượu quỳnh tương.
Không đâu mà có điều chi vừa chạm
Ðến tâm linh để báo hiệu phi thường.
Ta hãy giấu tiếng kêu trong cụm lá,
Ðừng cho ra cho lờ lặng trời mây,
Ta hãy ẩn mình trong kẹt đá,
Ðể chờ xem sự lạ đến gần đây.

Nàng (ra):
Mây bay theo với mây bay,
Mình sao ra nước non này mà chơi?
Sáo ơi dìu dặt chơi vơi,
Buông mau âm điệu để mời nhân gian.
Nắng cao ý muốn tràn lan,
Ở đây vắng vẻ cây ngàn suối reo.
Cô liêu tràn ngập cô liêu,
Sao không nghe vẳng tiếng tiêu năm nào?
Chim ôi! Hót khúc tương giao,
Có người thục nữ lần vào Thiên thai.
Không gặp ai, chưa gặp ai
Duyên còn ngậm kín tình hoài miên man.
Tiêu dao đến nỗi bẽ bàng,
Ði trong hiu quạnh gặp toàn bơ vơ.

Lời suối reo:
Hay a, người lụa sông Tần,
Ai dun ai dủi tới gần gần tiên?
Ở đây có suối đoàn viên,
Có cây phối hợp, có duyên ngọc vàng.
Nước ta trong trắng ơi nàng,
Dò xem trinh tiết có phần thanh cao.
Cởi xiêm cởi áo ra nào,
Xuống đây nàng tắm cho rào rạt thơ.
Ta gieo với lá reo khô,
Ðàn thanh chung tiếng, nắng thơ thêm sầu.
Mau đi, nàng hỡi cho mau,
Lòng ta xao xuyến nao nao gợn tình…

Nàng:
Ôi chao! Thơ ngâm bay theo dải nắng
Lộng vào cho xiêm áo mỏng manh sao,
Tiếng ai cười vang trong im lặng
Khiến lòng ta hồi hộp biết dường nào!

Chàng (ở lùm cây ra):
Tiếng tiêu vương vấn vào nhau mãi,
Ta chộ nàng đây, gẫm lạ kì.
Không duyên hồ dễ mong theo nắng,
Xin nàng cười nói với đôi mi.

Nàng (kinh ngạc):
Ở đâu, chàng ở đâu ra,
Xem trong cốt cách mới ra tính tình.
E khi mình chửa biết mình,
Nói câu kì ngộ in hình hổ ngươi.
Chàng ơi, thốt chẳng nên lời,
Không quen sao lại lả lơi chuyện trò?

Chàng:
Phải quê nàng ở Ðào Nguyên,
Bởi chưng sắc đẹp lại thêm đa tình?
Xuống đây tìm nợ ba sinh
Không hay trời khiến ta mình gặp nhau…

Nàng:
Em là Trần Thương Thương
Ngụ ở bên Tầm Dương,
Ði tìm chàng thi sĩ
Trong pho sách Kim Cương.
Ði tới Tương Tư xứ,
Tìm không ra người thương.

Chàng:
Em là Trần Thương Thương,
Anh là Hàn Mặc Tử,
Không phải cách âm dương,
Còn có khi tri ngộ,
Em là hoa mười phương,
Anh là mây tứ xứ,
Gặp nhau ở cạnh đường
Nói sao cho bằng khóc?

(Chàng nhìn nàng cảm động,
Nàng nhìn chàng thổn thức)

Nàng:
Người mộng hỡi, từ nay ta mới biết,
Mê man chưa làn gió cuốn tiêu đi.
Ðã bao năm lòng ta say tha thiết
Và ngâm ca ngợi tấm tình si.

Sao thơ anh nhuộm toàn màu ly biệt,
Rên không thôi và nức nở cả ban đêm.
Nhạc thanh bai hòa trong cung cầm nguyệt,
Với bao màu ánh sáng ửng duyên thêm.
Em đã run và linh hồn xao động,
Không sao cầm được tình yêu.
Mùi thơm anh nồng hơn chất rượu nóng,
Và thơm thơm buồn lặng cả lòng phiêu.
Em mê quá thi nhân Hàn Mặc Tử,
Người trai tơ thùy mị như tình duyên.
Cho em nghe bao lời hương no ứ
Trong mai nay dày đặc vết hương nguyền.

Chàng:
Thương Thương em, trời cho ta kì ngộ,
Nói cho ta thần diệu mà vàng bay.
Ðây nhụy thắm in trên màu rực rỡ,
Ðây đôi chim gù gật với tình say.
Anh nói sao cho nước mây thầm lặng
Xôn xao lên hừng hực tiếng đàn xuân.
Song le em, trong bầu hoa hương lắng
Không chi bằng thú vị ở lời van.
Anh van em cho anh quì san sát,
Cho mùi xuân ngâm ngấm tâm hồn anh.
Thơ anh sẽ như trầm hương ngào ngạt
Tỏa lên cao lồng lộng giữa trời xanh.
Là muôn năm còn no trong khoái lạc,
Anh còn run cho đến phút chia ly.
Áo xiêm em phập phồng và rất mát,
Sao cho môi ngon ngọt quá yêu vì.

Nàng:
Tất cả em là trân châu vô giá,
Dành cho anh riêng hưởng hạnh phúc này.
Anh kết tinh ở bao thanh sắc lạ,
Tòa thiên nhiên đúc sẵn để mê say.

Ồ anh yêu, hãy vang lời ca ngợi
Ái tình thiên mường tượng bến cao sâu.
Hãy nói ra bằng trăm câu chới với,
Cho lòng em cảm động, buồn đau!
Em chỉ mê khi dòng châu lã chã,
Khi lên cao, khúc hát đã lên cao.
Anh hãy thả tiếng vàng bay thong thả
Cho mi em sầu đọng những hương ngào.
Sao trời hỡi, không cho em nguyền ước,
Em theo anh và hứng lấy sao rơi?
Vẻ đài các còn nguyên trong khăn lược
Ðể làm chi, tình hỡi, khi xa rồi?...

Chàng:
Gặp em đây khác gì trong giấc mộng,
Biết làm sao cho thỏa hết tình thương?
Tiếng lòng anh vẫn luôn luôn đồng vọng,
Luôn luôn reo kêu gọi đến tình nương.

Chỉ có em là thơ anh say mãnh liệt,
Tình anh van như luồng gió van lơn.
Chỉ có em lòng anh yêu tha thiết,
Yêu điên cuồng không một phút nào hơn1
Bây giờ đây khóc than niềm ly hận,
Hỡi Thương Thương, người ngọc của lòng anh!
Ta nhìn em với bao lời ta thán,
Khiến hoa, chim nghe được cũng không đành!

Nàng:
Tình quân hỡi, muôn muôn năm em chỉ muốn
Sống bên anh cho thắm đượm tình yêu.
Mùa xuân em sẽ rất nhiều hoa bướm,
Bởi thơ anh tô điểm đẹp trăm chiều.

Chàng:
Than ơi! Hỡi! Biệt ly chan chứa,
Tưởng chừng em vui hưởng thú tiêu dao.
Anh sắp đi và hai hàng lệ ứa,
Cả đau thương dồn dập xót tâm bào.

Khi xa em đã bao lần vọng tưởng,
Mơ trong mơ làm hoảng hốt đêm trăng.
Ðàn tâm tư nóng ran trong âm hưởng,
Bay ra ngoài nghìn dặm vẫn còn vang.

Khi gần em, tâm thần anh sảng sốt,
Mùi yêu đương vương vít cả linh hồn.
Em ở đó sao anh không thể hốt,
Bao dòng châu em hiến tối tân hôn?

Nàng:
Nói làm chi những câu mê sướng quá,
Nói những câu khờ dại cả người em?
Tiếng lòng anh vẫn luôn luôn đồng vọng,
Luôn luôn reo khêu gợi tâm tình riêng!
Phải chăng anh tài hoa cao trọng lắm,
Ðã bao lần khét tiếng ở đền vua,
Bao lời ngọc đắm say, lời ngọc thắm,
Bao giai nhân hâm mộ tấm tình thơ?

Nói chi anh những câu buồn xa cách,
Ðoàn viên đây còn nắm chặt trong tay.
Yêu nhau thôi, nguồn thơm chan chứa mạch,
Cho em lau mắt lệ thế niềm say.

Ngồi xuống đây cho tình em mơn trớn,
Vẻ phấn hương kề cận với tài hoa.
Nói đi anh bằng câu ca rờn rợn.
Cho hồn em ớn lạnh đến ngoài da.

Chàng:
Thôi thôi em, mộng tàn theo châu lệ,
Giang hồ đi trong mây nước lâm li.
Anh biết em mà lòng luôn kể lể,
Âm thầm than không ngớt nỗi ai bi.
Anh chỉ ngó say em trong chốc lát,
Ðể hồn thơ rào rạt với mây bay.
Gần em luôn để hưởng bao khoái lạc,
Thưa em không, anh đâu dám mê say!
Một mai kia ở bên khe nước ngọc,
Với sao sương, anh nằm chết như trăng,
Không tìm thấy nàng tiên mô đến khóc,
Ðến hôn anh và rửa vết thương tâm.

Nàng:
Em quyết níu với bao tơ nắng dịu,
Níu thơ anh và níu cả hồn anh.
Hoa cỏ sẽ làm ơn theo chứng kiến,
Biệt ly nào rứt được mối thâm tình?

Chàng:
Thôi chào em giờ đi không trở lại,
Anh xa rồi mà hương phấn vẫn theo luôn.
(chàng biến mất)

Nàng (ngơ ngác):
Trời xanh ôi! Cả người em tê tái.
Anh đâu rồi? Nước mắt đã hầu tuôn.
(Nàng gục đầu vào phiến đá thổn thức)

Tiếng kêu văng vẳng:
Bến Ô Giang lâm li khúc hát,
Trong sương hay gởi nỗi buồn tiêu dao.
Bỏ nàng đi để hồn ta man mác,
Ta theo nàng von vót lắng trên cao.

Tiếng suối reo:
Xin đừng vẩy bàn chân trong suối ngọc,
Hỡi giai nhân người lụa bến Tầm Dương!
Xin nàng đợi để đêm khuya sẽ vọc
Bao nhiêu trăng sáng dịu giữa trời thương!
(Màn từ từ hạ)

Quần Tiên Hội

Liên hồ đây, bốn mùa Xuân cả bốn
Ngát hương đưa trong gió sớm chơi vơi
Làn nước mát và chưa bao giờ bợn
Vết phong trần đưa lại ở xa khơi.

Ghê thay cho cô Quỳnh Tiên dao động
Xuống đây mà đứng sựng để làm duyên
Bao nhiêu cá lặn chìm theo tăm sóng
Bao nhiêu hoa thầm sợ vẻ hồn nhiên.

Các Tiên Khác
Ðây mùi đạo vẫn còn thơm ngan ngát
Mà ai cho các chị nói tình yêu?
Ai cho thỏa bao niềm mong rào rạt
Mà ai cho lòng ngọc tỏa phiêu phiêu?

Hoa Khôi
Ðã lâu rồi chúng ta xa trần tục
Nỗi thầm thương chôn kín, khổ bao nhiêu!
Nên say sưa mơ lòng theo nao nức,
Yêu nhau đi, tình gái, dịu dàng yêu.

Chim Anh Võ Bảo Họa Mi
Mi! Mi! Mi! Có nghe trong gió thắm
Có nghe không tình lạ thoảng mùi trai
Có nghe không, lòng ai ra âm ấm
Không như lòng cô gái ở Bồng Lai.

Hai chim trao đổi cùng nhau
Mùi vị ấy bay từ cô gái ấy
Nên ran ran lòng dạ ở chung quanh
Ðể ý xem nước da cô thắm dậy,
Và đôi môi biểu lộ hết xuân tình.

Hoa Khôi
Chị em ơi, “ Chàng” làm duyên thái quá
Không hài lòng khi nói đến tình yêu
“Chàng” giả bộ không ưa trò lơi lả
Không ưa nhìn bao vẻ gấm hoa thêu!

Huyền Tiên
(nói cùng Quỳnh Tiên)
Nương nương ơi biết nhau từ độ ấy
Tóc xanh thêm và tình đậm đà nhiều
Tao phùng duyên đến bây giờ lại thấy,
Lòng nghiêng qua, sóng mắt muốn xiêu xiêu.

Còn tiếp…Bài này Hàn Mặc Tử viết chưa xong. Thương cho Hàn Mặc Tử, kẻ tài hoa bạc mệnh. Cuộc đời ông oằn oại tràn đầy đau thương. Yêu tím bầm gan ruột, để mạch thơ ứa máu, rỉ ra những lời thống thiết…

Thương cho những ai mắc phải chứng bệnh như Hàn Mạc Tử, đang đau đớn, rỉ máu, què quặt, khập khểnh, lời ép mãi không thành vần, và ý trăng thơ héo hắt kéo dài trong đêm vắng lạnh. Thương ôi là thương…