Chơi Trên Trăng
Tôi đi trong ánh sương mờ,
Tìm con trăng lạc ngoài bờ bến kia.
Xứ yêu bát ngát, tôi lìa,
Dò xem ý tứ ban khuya, tôi liều.
Tôi gò mây lại,
Tôi kềm sao bay.
Gió nào tràn ngập xứ này,
Và tràn ngập cả những ngày xa xôi.
Không trào nước mắt không thê thảm,
Tôi dọa không gian, rủa tới cùng.
Tôi khát vô cùng,
Tôi riết thời gian trong nắm tay.
Tôi vo tiếc mến như vo lụa,
Cất tiếng cười giòn xao động vùng mây.
Tôi nhập hồn tôi trong khúc hát,
Ðể nhờ không khí đẩy lên trăng,
Ðể nghe tiếng nhạc Nghê Thường trỗi,
Ðể hớp tinh anh của Nguyệt Cầu,
Và để thoát li ngoài thế giới,
Ðể cười, để trững, để yêu nhau.
Lên chơi cung Quế lần đầu,
Ôi phép lạ, ôi nhiệm mầu,
Vườn tiên sang láng như lòng người thương.
Ta bay lên! Ta bay lên!
Gió tiễn đưa ta tới nguyệt thiềm
Ta ở trên cao nhìn trở xuống
Lâng lâng mây khói quyện trăng đêm.
Ta gặp nàng Trăng ở suối Trăng
Nỗi lòng ta mở nhẹ như phăng
Sáng trưng sáng cả vùng tiên động
Ta ngắm hồn ta dáng trẻ măng.
Thơ ta vọt bắn thơm phưng phức
Vô số màu tươi chảy lặng lờ
Lời đẹp thôi mien người đẹp lạ
Ta cười khanh khách điệu tơ mơ.
Nàng Trăng! hãy mớm xuống hồn ta
Sức nóng trong hơi của ngọc ngà
Sức khỏe bay lan vườn ngự uyển
Nụ cười ta nở ngọt như hoa…
|