Cô Gái Đồng Trinh

Ôi chao ghê quá, ôi ghê quá
Cảm thấy hồn tôi ớn lạnh rồi.

Đêm qua trăng vướng trong cành trúc,
Cô láng giềng bên chết thật rồi,
Trinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mới,
Chưa hề âu yếm ở đầu môi .

Xác cô thơm quá thơm hơn ngọc,
Cả một cành xuân đã hiện hình,
Thinh sắc cơ hồ lưu luyến mãi,
Chết rồi-xiêm áo trắng như tinh.

Có tôi đây hồn phách tôi đây!
Tôi nhập vào trong xác thịt này
Cốt để dò xem tình ý lạ
Trong lòng bí mật ả thơ ngây.

Biết rồi, biết rồi! Thôi biết cả
Té ra Nàng sắp sửa yêu ta!
Bao nhiêu mơ ước trong tim ấy
Như chực xuân về thổ lộ ra.