Ðàn Ngọc
Ðiện Hàm Chương mai hoa còn rớt ngọc,
Xiêm ghê nàng ven vén để hương lay,
Nốc đi cho làn phấn điểm màu say,
Cho rúng động toàn thân người rớm khóc.
Rồi muốn xuân đã nư chiều thổn thức.
Ðều run lên như thể tấm hồn mơ
Ai gieo chi thương tiếc giữa đường tơ,
Cho lỡ dở vang lên từng tiếng nấc!
Nguồn sáng láng lờ đi trong sự thật,
Trong ảo huyền và trong cả mê ly.
Ai nỡ nào cắt nghĩa tới hàng mi:
Là ứ lại, là trào ra nước mắt!
Bằng trăm tiếng vẽ ra trăm màu sắc,
Với đôi tay đàng trút hết đê mê.
Dạ Lan hương bừng nở cánh e dè,
Trong khúc nhạc rên đều hơi gió tớt.
Ðàn ngọc đã rít lên chiều nả nớt
Tôi kêu kên van khóc lạy nàng thôi!
Hãy uống đi cốc rượu ngấm đầy hơi,
Chan chứa vị nồng say đêm hợp cẩn.
Nàng! Lạy nàng! Hãy nghe tôi cầu khẩn:
Hãy khoan tay cầm lại trí tương tư,
Ðang chờn vờn trong nguồn sáng ngất ngư,
Ðang lướt mướt ở trong màu hoa lệ!
Tiên cũng bực hàm mau niềm ngọc kể,
Với lòng run ngưng hết cả thanh âm.
Cho lửng lơ chới với điệu phong cầm,
Cho tôi bớt bồi hồi trong một phút.
|