Dấu Tích
Trăng dầu sáng còn thua đôi mắt ngọc,
Trời tuy xa, lòng thiếu nữ xa hơn.
Ái ân là hơi thở của van lơn,
Và thú thiệt cũng chưa thích bằng khóc.
Vườn chói lọi thì Tình yêu phải ngợp,
Tiết trinh còn, em phúc hậu hơn thơ!
Hoa nín lặng là hoa giả đò mơ,
Tôi nín lặng âu là tôi mắc cỡ.
Khi xa cách không bằng gì thương nhớ.
Mua ngàn vàng là nhất định không nghe.
Ngủ một mình là chăn chiếu phải so le,
Khóc một chắc có ai vô mà biết!
Lòng thi sĩ chứa đầy trang vĩnh biệt,
Mộng có thành là mộng ở đầu hôm.
Hương không ngọt, xuân sớm lẻ nào thơm,
Mật không đắng ân tình không thú vị.
Không rên siết là thơ vô nghĩa lí.
Em có chồng mà đành đoạn chia đôi.
Xưa thứ gì dính dáng ở đầu môi,
Nay trả lại để tôi làm dấu tích.
|