Em Ðau (lời gái giang hồ)

Rửa sạch phấn son, tình chửa sạch,
Nhọc nhằn thân xác đã bao lâu.
Hôm nay mưa gió người em mệt,
Nhớ lại ngày qua cảm mối sầu.

Anh ơi! Em vốn khách đa cảm,
Ðã trot yêu thương hết mọi người.
Ân ái đêm qua lưu lại vết
Tơi bời: xiêm áo ngấn pha phôi.

Buồng em vắng vẻ một mình em,
Gió lạnh người quen biếng lại tìm.
Cô độc đời em cô độc mãi,
Ðố hề em thốt tiếng gì thêm.

Nhưng em vui lắm, vui nức nở,
Ðôi khóe mắt tình lệ sướng rơi,
Vì có biết bao chàng trẻ tuổi
Mê em, chiều lụy đến điều thôi.

Anh nhỉ cho em được tự hào,
Sắc em lộng lẫy, đẹp thanh cao,
Mình em uyển chuyển như thơ mộng,
Trễ nải làm anh đã ước ao.

Nay mùn đông tới làm em mệt,
Ðã nổi cơn ho tự sáng ngày.
Em hỏi lương y, người chẳng đáp,
Bệnh em chỉ có mình em hay.

Anh nhỉ, xin đừng nói xấu em
Cực lòng em lắm! buổi sương đêm
Lắng nghe hoa lá bay tàn tạ,
Chạm ánh trăng suông ngã trước thềm.

Những bài thơ đẹp của anh đâu?
Anh rải tung ra trước mái lầu
Ðể gió để mây lần lượt cuốn
Ném vào cửa sổ lúc canh thâu.

Em đang than khóc người trong mộng,
Một trộ mưa hoa trút cánh lờ
Em kéo chăn ra ngồi lại nhặt,
Phút giây hoa biển: lộ bài thơ.

Khêu cao ngọn nến rồi em cố
Thu hết sức tàn chuốc giọng ngâm
Ðáp lại lòng ai thương hại khách
Giang hồ điêu đứng trong bao năm.