Ghen

Ta ném mình đi theo gió trắng,
Lòng ta tản khắp bốn phương trời
Cửu trùng là chốn xa xôi lạ,
Chim én làm sao bay đến nơi?

Chiếc tàu chở cả một đêm trăng,
Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng.
Muôn sợi hương trầm bay bối rối,
Muôn vàn thần thánh sống cao sang.

Giây phút, ôi chao! nguồn cực lạc.
Tình tôi ghen hết thú vô biên.
Ai cho châu báu, cho thinh sắc,
Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm.