Mơ Hoa

Khói trầm lan nhẹ ngấm không gian,
Giây phút buồn lây đến mộng vàng.
Xiêm áo hôn nay tề chỉnh quá
Dám ôm hồn cúc ở trong sương.

Hãy tưới lên hoa giọt lệ nồng,
Ðếm từng cánh một mấy lần thương;
Hãy chôn những mảnh xuân tàn tạ,
Và hãy chôn sâu tận đáy long.

Bóng người thục nữ ẩn trong mơ,
Trong lá, trong hoa trong khói mờ.
Xin chớ làm thinh mà biểu lộ
Những tình ý lạ, những lời thơ.

Hãy quì nán lại: tiếng sao rơi
Khua ánh trăng xanh động khí trời.
Gió thở hay là hoa thở nhỉ?
Ô hay người ngọc biếng ra hơi!