Người Ngọc
Ta đề chữ Ngọc lên tàu chuối
Sương ở cung thiềm rỏ chẳng thôi.
Tình ta khuấy mãi không thành khối,
Nư giận đòi phen cắn phải môi.
Cho ta hết cả: hương và sắc
Của những bông hoa thắnm lạ kì.
Ta sẽ hộc ra từng búng huyết,
Nhuộm đầy phong vị khúc mê li.
A ha! Ta vốn người trong mộng,
Hư thực như là một ý thơ.
Ta đi góp nhặt từng tia sáng,
Và kết duyên tình để ước mơ.
Hôm nay trăng sáng là trăng sang,
Không biết thiêng liêng ở cõi nào?
Có nường gái đẹp đương nằm chết,
Trên cánh tay mình, hãi xiết bao!
|