Nước Mây

Nắng nhạt, rừng tùng lách tiếng ca,
Bên đèo em ngắm chân trời xa,
Dưới đèo bóng mát lan bờ ruộng,
Em cởi niềm ra, trải ý ra.

Hơi thở êm nồng trộn với hương,
Với làn gió nhẹ, với tình thương,
Bao la như cảnh trong mơ ước
Tôi chỉ yêu em ở dọc đường.

Vì chưng tâm trí chỉ băn khoăn
Ðến sắc yêu kiều của mỹ nhân,
Ở chỗ sông hồ hay quyến luyến,
Ở nơi tình tự của hoa trăng.

Vì chưng u uẩn của lòng tôi
Chỉ biết khơi ra tán giữa trời
Vào lúc nắng chiều thôi rỡn lá,
Vào hồi suối lặng gió chơi vơi.

Vì chưng ý nghĩa của tình yêu
Chỉ giải ra khi nhạt bóng chiều
Và chỉ phô trương màu nghệ thuật
Trên làn song áo lúc đìu hiu.

Vì chưng tất cả vẻ ngây thơ
Quyến rũ mê hồn của gái tơ
Chỉ lộ nên tình trong sạch được
Là nhờ đứng lặng cảnh trong mơ.

Tôi chỉ yêu em như thế này
Luôn bây giờ mãi với sau đây,
Lòng tôi áy náy trong khi gió
Rủ rỉ bên tai chuyện nước mây...