Rượt Trăng
A ha, ta đuổi theo trăng
Ta đuổi theo trăng...
Trăng bay lả tả ngã lên cành vàng
Tơi đây là nơi tôi được gặp nàng
Rủ rê, rủ rê hai đứa vào rừng hoang
Tôi lượm lá trăng sao làm chiếu trải
Chúng tôi kê đầu lên khối sao băng.
Chúng tôi nói chuyện bằng hơi thở
Dần dần hoa cỏ biến ra thơ...
Chúng tôi lại là người của ước mơ
Không xác thịt chỉ có linh hồn đang mộng.
Chao ôi! Chúng tôi rú lên vì kinh động
Vì trăng ghen, trăng ngã, trăng rụng xuống mình hai tôi!
Hoảng lên xong lại cả cười
Tôi toan níu áo, nàng thời theo trăng,
A ha! Ta đuổi theo trăng! Ta đuổi theo trăng!
Trăng! Trăng! Trăng! Trăng!
Thả nàng ra, hãy thả nàng ra!
Nàng là châu báu của ta trong đời!
Ðố trăng, trăng chạy đàng trời,
Ta rú một tiếng trăng rơi tức thì!
|