Sáng Láng

Sông Ngân đã im lìm không tiếng sóng,
Mà lòng anh rào rạt mãi không thôi!
Ở tầng cao khúc Nghê Thường đồng vọng
Nghe gì đâu, em hởi, ráng mây trôi!

Anh đã thoát hồn anh ngoài xác thịt
Ðể chập chờn trong ánh sáng mông lung,
Ðể tìm em đưa hai tay ràng rịt
Mảnh tình thiên ngả ngốn giữa không trung.

Anh đã gặp hồn em đương chới với
Bến Mê Hà trên dải nước mênh mang.
Anh đón tình em bay phất phới
Như hương trăng đằm thắm cõi không gian.

Chúng ta biến, em ơi, làm thanh khí
Cho tan hòa hợp với tình anh
Của trời đất, của muôn vàn ý nhị.
Và tình ta sáng láng như trăng thanh.