Say Trăng
Ta khạc hồn ra ngoài cửa miệng,
Cho bay lên hí hửng với ngàn khơi.
Ở trên kia, có một người
Ngồi bến sông Ngân giặt lụa chơi.
Nước hóa thành trăng, trăng ra nước,
Lụa là ước đẫm cả trăng thơm!
Người trăng, ăn vận toàn trăng cả,
Gò má riêng thôi lại đỏ hườm.
Ta hẵng đưa tay choàng trăng đã,
Mơ trăng ta lượm tơ trăng rơi,
Trăng vướng lên cành-lên mái tóc cô ơi,
Hãy đứng yên tôi gỡ cho rồi cô đi!
Thong thả cô đi…
Trăng tan ra bọt lấy gì tôi thương?
Tối nay trăng ở khắp phương,
Thảy đều nao nức khóc nường vu qui
Say! Say lảo đảo cả trời thơ,
Gió rít tầng cao trăng ngã ngửa,
Vỡ tan thành vũng đọng vàng khô.
Ta nằm trong vũng trăng đêm ấy,
Sáng dậy điên cuồng mửa máu ra.
|