Thao Thức

Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy,
Cho nên muôn dặm ở ngoài kia,
Em đang mong mỏi, em đang nhớ,
Bứt rứt lòng em muốn trở về.

Nhưng xa xôi quá biết làm sao?
Lấy trí tương tư đo được nào?
Em mới vùng vằng em thở dốc,
Tình thương trong dạ cứ xôn xao.

Thôi em chán quá, em buồn quá!
Anh của em giờ cười với ai?
Nói những gì đâu tức tối lạ!
Em hồ nghi mãi, giận không thôi...

Lạnh quá trăng không sáng mấy
Cho nên chăn chiếu vẫn so le
Nếu hay thương nhớ là thương nhớ
Em dại gì đâu ngủ thiếp đi.