Thi Sĩ Chàm
Ta mới thấy xuân vờn trong ánh sáng
Muôn sắc hình múa rỡn dưới ao khuya
Đôi tháp cao kiêu hãnh với hàng bia
Với lau lách ngả mình trong cảnh vắng
Sợ chừng như tiếng rụng của sao băng
Mà vì đâu những tháp Hời kêu ngạo
Hàng muôn năm sống mãi dưới sương đêm
Mà vì đâu nghe tiếng bật giữa im lìm
Như mơ tiếp những thời hung bạo?
Phải ngươi chăng, bên suối uống mây trôi?
Phải ngươi chăng đồi cao đang hoảng hốt?
Bọc trăng vàng trong áo ngủ quên đi
Ðể hoang hôn loan loáng đốt oai nghi
Bao dấu vết thời xưa giờ ủ dột
Phải ngươi chăng thi sĩ của dân Chiêm?
………………………….
Người lắng nghe, lắng nghe trong đáy giếng
Tiếng vàng rơi chìm lỉm xuống hư vô
Tiếng ngọc địch nhớ nhung còn uyển chuyển
Bên cầu sương lưu đọng ánh trăng mơ
Người thổn thức tiếc buồn bao cảnh sắc
Ta không muốn người thôi ca hát
Vì luôn đêm sóng hận réo cung Hằng
Người khóc đi, khóc đi, cho hả nỗi hờn căm!
|