Tối Tân Hôn

Là một đường tơ dịu quá trăng,
Là bao nhiêu ngọc cũng chưa bằng
Cả và thế giới như không có:
Một vẻ yêu là một vẻ tân.

Đã có khi nào cô ước mơ
Rồi đây khai mạc cuộc đời thơ…
Bằng đêm hôm ấy, êm như rót
Lời mật vào tai ngọt sững sờ.

Nhưng cái gì thơm đã tới kề,
Tôi e tình tứ bớt say mê,
Không còn ý nhị ban đầu nữa,
Sẽ chán chường và sẽ chán chê.

Cho nên tôi tưởng tối tân hôn
Chưa tới, còn xa, để được buồn,
Để sống trong niềm thương nhớ đã,
Để còn mường tượng đến giai nhân.