Trăng Tự Tử

Lòng giếng lạnh! Lòng giếng lạnh!
Sao chẳng một ai hay?
Nghe nói mùa thu náu chỗ này
Tất cả âm dương đều tụ hợp
Và trăng mây ngừng lại ở nơi đây.
Ðể nghe, à để nghe:
Bao lời bí mật đêm thời loạn,
Bao giọng buồn thương gió đã thề,
Bao lời oán hận của si mê,
Mà trai gái tự tình trên miệng giếng.
Miệng giếng hả ra
Nuốt ực bao la
Nuốt vì sao rơi rụng.
Loạn rồi! Loạn rồi, ôi giếng loạn!
Ta hoảng hồn, hoảng vía, ta hoảng thiên,
Nhảy ùm xuống giếng vớt xác trăng lên…