Trút Linh Hồn
Máu đã khô rồi, thơ cũng khô
Tình ta chết yểu tự bao giờ!
Từ nay trong gió-trong mây gió
Lời thảm thương rền khắp nẻo mơ.
Ta còn triều mến biết bao người
Vẻ đẹp xa hoa của một trời
Ðầy lệ, đầy thương, đầy tuyệt vọng,
Ôi! Giờ hấp hối sắp chia phôi!
Ta trút linh hồn giữa lúc đây
Gió sầu vô hạn nuối trong cây
Còn em, sao chẳng hay gì cả?
Xin để tang anh đến vạn ngày!
|