Vớt Hồn
Mây chết đuối ở dòng sông vắng lặng
Trôi thây về xa tận cõi vô biên.
Trong thuyền mơ bỗng nghe ai đằng hắng,
Thôi phải rồi: đích thị tiếng ma điên.
Hồn ta rú trong đêm sâu ảo não
Tiếng lung lay xao xuyến cả ngàn sao.
Vì bóng trăng trong âm thanh lảo đảo
Rã lần như hương khói giấc chiêm bao.
Ta muốn hớp một hơi cho đã ngán
Khúc li tao chìm nổi giữa lòng trăng.
Ta thấy hồn ta bay tản mạn
Nhập vào trong tia sáng của sao băng.
Hồn ta hóa làm tơ trăng ẻo lả
Ðể rung rinh lời nói của uyên ương
Ðể một khi trên xiêm đào vướng ngã
Ðược rình nghe hơi thở của tình nương.
Và rượt theo đêm nay bao lượn sáng
Nhát ma le cho khiếp vía nàng ơi!
Hãy theo ta! Hãy theo ta chầm chậm
Xuống bờ sông mà vớt mảnh hồn trôi.
|