Ðôi Hồn là tâp thơ Hàn Mặc Tử Viết cho Mai Ðình
Tên thật của nữ sĩ Mai Ðình là Mai Thị Lệ Kiều, thường gọi là Ngọc Mai, sinh năm 1916 tại Nông Cống, Thanh Hóa. Bà đã biết làm thơ từ khi mười tám tuổi, đam mê thơ Hàn Mặc Tử và thường gửi những bài thơ ký tên Lệ Kiều xin Hàn Mặc Tử sửa và đăng báo. Không những chỉ yêu thơ, bà đã chọn Hàn Mặc Tử là người tình trong đời. Sau khi nhà thơ bị bệnh phong, qua nhiều lần tìm kiếm, bà mới gặp được nhà thơ trên mãnh đất cát hoang vu, Gò Bồi, Qui Nhơn. Tình cảnh gặp nhau của hai nhà thơ là một tình sử tràn trề nước mắt. Theo yêu cầu của người yêu Mai Ðình phải che kín đôi mắt để không nhìn thấy nhau khi tương hội. Chàng thì ngâm thơ, nàng thì sụt sùi khóc nức nở. Sau đây là bài thơ Biết Anh của Mai Ðình:
Em nhớ lần đầu em biết
anh
Nhờ vần thơ mới dệt thêu tình
Lòng em rung động từ hôm ấy
Trong những đêm trăng tưởng bóng hình
Còn anh, em đã gặp anh đâu!
Chỉ cảm vần thơ có những câu
Âu yếm, say sưa, đầy mộng đẹp
xui lòng tơ tưởng suốt đêm thâu.
Rồi buổi chiều kia em tới
thăm
Thăm người thi sĩ chốn xa xăm
Mà vần thơ mới làm rung động
Xa gọi hồn em mau tới gần.
Kịp nghĩ miệng đời hay mỉa
mai
Tảng lờ ngừng bước và im hơi
Mộng hồn em gởi theo chiều gió
Ðể được gần anh ngỏ ít lời.
Rồi liền hôm ấy em xa anh
Với nỗi nhớ nhung với hận tình
Với cuốn thơ văn anh gởi tặng
Với lòng tưởng tượng ảnh hình anh...
Hàn Mặc Tử chỉ có thể nói với người yêu bằng ánh mắt, bằng thơ, bằng những giấc mơ riêng trong thế giới đau thương mông lung của mình...
Anh đứng cách xa hàng thế
giới
Lặng nhìn trong mộng miệng em cười
(Lưu Luyến)
Tình yêu nồng cháy của Mai Ðình không tí phai nhạt, cho dù Hàn Mặc Tử đã mang phải chứng bệnh mà phần đông con người lánh xa.
Em Vẫn Bên Anh
Trèo lên bãi cát cháy chân
Anh ơi, em đã về thăm bên thềm!
Nhìn anh trong giấc ngủ êm
Tim em thổn thức, lòng em não nùng...
Lần này em đã quyết tâm
Về đây ở một hai năm mới đành
Ðể em theo dõi bệnh tình
Bữa ăn, giấc ngủ, cho anh đỡ sầu.
Những ngày ta phải xa nhau
Anh buồn phương bắc, em sầu phương nam.
Thà rằng tử biệt cho cam
Sống mà mỗi đứa một phương sao đành!
Bây giờ em đã bên anh
Ðói nghèo em chịu, rách lành cũng vui,
Ðể anh đời bớt lẻ loi
Ðể em đời có chung đôi thiếp-chàng.
Hàn Mặc Tử dỡ khóc dỡ cười đáp lại trong bài Thắm Thiết:
Cười cho lắm,
cho dầm dề nước mắt
Chết ruột gan mà ngoài mặt như không.
Anh nhìn Mai, chua xót cả tấm lòng
Không biết nói làm sao cho da diết!
Ông từ giả Mai Ðình qua bài Trút Linh Hồn:
Máu đã
khô rồi, thơ cũng khô
Tình ta chết yểu tự bao giờ!
Từ nay trong gió-trong mây gió
Lời thảm thương rền khắp nẻo mơ.
Ta còn triều mến biết bao người
Vẻ đẹp xa hoa của một trời
Ðầy lệ, đầy thương, đầy tuyệt
vọng,
Ôi! Giờ hấp hối sắp chia phôi!
Ta trút linh hồn giữa lúc đây
Gió sầu vô hạn nuối trong cây
Còn em, sao chẳng hay gì cả?
Xin để tang anh đến vạn ngày!
Mai Ðình đáp lại với bài Tôi Yêu:
Tôi chẳng yêu ai, tôi chỉ
yêu
Một người đau khổ giữa cô liêu,
Một mồ trên bãi tha ma ấy
Và một hồn thơ đã xế chiều.
Tôi yêu một kẻ không hình
xác
Ðã chết từ muôn thế kỷ rồi
Nhưng vẫn còn đầy trong mộng tưởng
Trong hồn, trong trí, não cân tôi!
Những mộng năm xưa tôi đã
ghi
Vào tim, vào phổi của hồn si
Thì dù chàng vắng hay không vắng
Ðối với tình tôi, có nghĩ gì!
Em yêu anh quá, Lệ Thanh ơi!
Khóc chẳng nên câu, nói nghẹn lời
Yêu anh mà chẳng gần anh được
Nguyện để tang anh suốt một đời!
Sau khi Hàn Mặc Tử tạ thế, nữ sĩ Mai Ðình có về thăm mộ người mình thương, và đã nguyện:
Bên anh, xin Chúa cho xây mãi
Nấm mồ thương nhớ, khổ thương đau
Hình anh, em khắc trong tim
Cho mai trắng nở quanh viền mộ anh.