Âm Thầm
Từ gió xuân đi gió hạ về,
Anh thường gởi gắm mối tình quê.
Bên em, mỗi lúc trên đường cái
Hóng mát cho lòng được thỏa thuê.
Em có ngờ đâu trong những đêm
Trăng ngà giãi bóng, mặt hồ êm,
Anh đi thơ thẩn như ngây dại
Hứng lấy hương nồng trong áo em...
Bên khóm thùy dương em thướt tha,
Bên này bờ liễu anh trông qua
Say mơ vướng phải mùi hương ướp,
Yêu cái môi hường chẳng nói ra...
Ðộ ấy xuân về em lớn lên
Thấy anh em đã biết làm duyên.
Nhưng thời gian vẫn trôi đi mãi
Yêu dấu lòng anh ôm hận riêng...
|