Đời Phiêu Lãng

Mây trắng ngang trời bay vẩn vơ.
Đời anh lưu lạc tự bao giờ.
Đi đi ... đi mãi nơi vô định
Tìm cái phi thường cái ước mơ.

Ở chốn xa xôi em có hay
Nắng mưa đã trải biết bao ngày?
Nụ cười ý vị như mai mỉa
Mỉa cái nhân tình lúc đổi thay.

Trên đời gió bụi, anh lang thang.
Bụng đói như cào lạnh khớp răng.
Không có nhà ai cho nghỉ bước,
Vì anh là kẻ chẳng giàu sang.

Ban đêm anh ngủ túp lều tranh,
Chỗ tạm dừng chân khách bộ hành.
Đến sáng hôm sau anh cất bước
Ra đi với cái mộng chưa thành.