Một Đêm Nói Chuyện Với Gái Quê
Chứa đầy hoa mộng trên trời cao
Đêm ấy không trăng mà có sao,
Một tiếng vang xa, rơi xuống suối
Thì thầm trong gió ngàn phi lao.
Mình nắm tay ta hỏi mật thiết:
Bước đời thi sĩ nhiều cay nghiệt
Hay đầy hương vị như rừng mai?
Nhắm mắt ta vờ dường chẳng biết.
Vì nếu ta đây là trích tiên
Là hồn thi sĩ có lương duyên
Với bao gái đẹp trong nhân thế
Thì sống vô tâm chẳng biết phiền.
Ta có như ai thèm phú quí
Ngày đêm mơ ước điều xa xôi
Tuy không tư lự nhưng hồi hộp
Và biết làm thinh với ngọn đồi.
Ta thường giơ tay níu ngàn mây,
Đi lại lang thang trên ngọn cây,
Bởi ánh trăng ngà đã yếu đuối,
Sương lam thấm áo lạnh không hay.
Mỗi khi mưa ngớt cơn giông qua,
Xắn áo ra vườn ta lượm hoa.
Những cánh vô duyên theo gió rã,
Vừa cười vừa khóc, ta chôn hoa.
Mình ơi, ta vốn khác đa tình
Nhưng mối tình ta toàn nhạt cả,
Vì bao mỹ nữ, ta đều khinh.
|