.

Thượng Thanh Khí


Vầng Trăng- Cưới Xuân, Cưới Vợ- Buồn Ở Ðây-

Vầng Trăng

Hãy nâng lên và nâng lên chút nữa
Sáng thơm tho như ánh ngọc hừng đông.
Nhưng cao quá và căng lên dữ quá,
Dồn qua mau cho lút mức hư không.

Ðã trong rồi và thanh tao đến tớt
Bao nhiêu tơ chuyển được tiếng thơ bay.
Êm êm hơn đừng cho xanh lờn lợt,
E so le ý nguyện giữa đêm nay.

Lạy Chúa tôi! Vầng trăng cao giá lắm,
Xin ban ơn bằng cách ánh thêm lên,
Ánh thêm lên cho không gian rất đẫm,
Linh hồn thơ mát rợn với hương nguyền.


Cưới Xuân, Cưới Vợ

Lá nại-đông tơ gió đãi chiều
Bướm vườn hạnh áo xinh đem trẻ
Nhà quan nao cốt cách ra vẻ
Xuân vô ra không biết bao nhiêu
Pháo nhân duyên nổ đã hơi nhiều
Trầu lịch sự têm mời hai họ
Ðường trai thẹn nên không giám ngó
Nói chi Nường là gái đông lân
Buồng không ra, xiêm áo sượng sần
Ông mai mối cười như ngô nở
Người ta cưới cả xuân cả vợ
Nên ân tình nổi máu trên môi
Còn em sao chưa biết hổ ngươi
Ðể mai mốt anh đi lễ hỏi?

Còn em nữa, lòng chưa biết nói
Ðôi mắt còn nguyên vẹn mùa thơ
Ðứng không xa, sao ngó hững hờ
Anh sốt ruột muốn kêu “Em” quá!


Buồn Ở Ðây

Rao rao gió thổi phương xa lại,
Buồn đâu say ngấm áo xuân ai.
Lay bay lời hát, ô buồn lạ!
E buồn trong mộng có đêm nay.
Nắng sao như nắng đời xưa ấy,
Nắng vàng con mắt thấy duyên đâu!
Muốn gửi thương về người cổ độ,
Mà sao tình chẳng nói cho nhau?

Chiều xưa khúc nhạc nóng rang lên,
Không có ai đi để ước nguyền,
Nguồn thơ ứa mãi hai hàng lệ,
Tờ giấy hoa tiên cũng ướt mèm!