Người đầu tiên khám phá ra vi khuẩn cùi dưới ống kính hiển vi là Bác Sĩ Armauer Hansen, người Na-Uy, năm 1873. Từ ngày vi trùng cùi được phát hiện, xã hội con người đã thay đổi rất nhiều trong việc chữa trị và đối xử với người cùi.

Bệnh cùi đã tác hại và gây ra khổ đau cho rất nhiều người, đặc biệt các vùng trong miền nhiệt đới. Trong những thập niên của thế kỷ 20 người ta đã dùng đậu Chaulmoogra để trị bệnh cùi, nhưng cách trị bệnh đau đớn này chỉ có hiệu quả cho một số ít người, và không có hiệu quả lâu dài.

Trại cùi "Carville" thuộc Tiểu Bang Louisiana, nước Mỹ đã dùng thuốc Promin tiêm cho bệnh nhân, nhưng phương pháp này cũng rất đau đớn và phải tiêm đi tiêm lại nhiều lần.

Vào thập niên 1950 Bác sĩ R. G. Cochrane chế ra thuốc Dapsone nhưng vi trùng cùi lại "lờn thuốc".

Cuối cùng thuốc thử trên đảo Maita trong thập niên 1970 đã đem lại nhiều kết quả hữu hiệu. Liều thuốc này là một tổ hợp thuốc (gọi là MDT) gồm ba loại thuốc Dapsone, Rifampicin và Clofazimine. Bệnh nhân phải dùng liều thuốc này từ sáu tháng đến một năm hay là phải lâu hơn nữa mới khỏi bệnh.